Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tìm kiếm
1 view   Gửi người đã từng là cả thanh xuân của tôi
10 ngày trước[#1]
tieumi tieumi [FMod] offline
Kẻ Cô Đơn

Gửi người đã từng là cả thanh xuân của tôi


Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi.

Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời.

Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện.

Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.

Bạn gái của cậu bây giờ nói rằng cô ấy ngưỡng mộ tớ, ngưỡng mộ cô gái đã cùng anh bước qua thời thanh xuân đẹp nhất, cô gái cậu giữ mãi ở một góc rất sâu trong trái tim mình.

Nhưng thực ra tớ mới là người nên ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ cô ấy – người có thể đi bên cậu suốt quãng đời còn lại.

Tớ nghĩ ai rồi cũng sẽ gặp một người giống như tớ từng gặp cậu. Cậu không phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của tớ.

Nhưng tớ vẫn cứ thích, dù cậu mang cho tớ những tổn thương, dù khi ở bên nhau cả hai luôn lo lắng.

Rồi ngay đến chính tớ cũng chẳng giống tớ bình thường nữa… Nhưng rất lâu sau khi nhắc đến cậu trước mặt một ai đó, tớ sẽ chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp.

Trong những năm tháng ngây thơ chưa trưởng thành của tớ có một người như cậu, khiến cuộc sống tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, tớ rất cảm ơn.

Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc. Tình cảm cậu dành cho tớ giống như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Tớ ngồi ở điểm dưới cùng, biết khó có thể quay đầu.

Là không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm trên thân thể rồi loạng choạng xông vào giữa biển người mênh mông nữa.

Thời gian rất dứt khoát, chúng mình đều lương thiện, hẳn có thể sống cuộc đời tốt đẹp của riêng nhau. Và nếu được một lần nữa gặp lại cậu, tớ tin mình vẫn sẽ mỉm cười.

Nhiều lúc tớ nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ cậu rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời cậu từng nói với tớ.

Tớ biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được.

Tớ nhớ cậu, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật.

Trong tim chúng ta đều có một người không thể nào quên được. Tớ sẽ nhớ người ấy vào lúc rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong lúc đang nghe một bài hát.

Rồi sau đó tớ dần phát hiện ra, dẫu người ấy có ở bên hay không, cuộc sống của tớ cũng không thay đổi. Tớ vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm bạn bè…

Có những người cả đời này tớ không quên nổi, nhưng họ cũng chẳng thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tớ.

Đến ngã rẽ là mỗi người đi một ngả. Lúc chia tay cố nhìn nhau thêm chút nữa, để quay đầu rồi sẽ không ngoảnh lại.

Không phải vì tớ cứng rắn dứt khoát, mà bởi tớ biết chỉ cần quay lại, trông thấy khuôn mặt quen thuộc của cậu, tớ sẽ luyến tiếc.

Nhưng chúng ta không thể đứng mãi một chỗ. Trái đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu sau này được gặp lại, hãy để đôi bên đều có thể vui vẻ mỉm cười.

Tớ chỉ mong trong những năm tháng tương lai còn chưa nhìn thấy được, hai đứa mình đều có thể hạnh phúc yên vui.

Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy cậu, có lẽ tớ sẽ rất muốn bảo người tài xế dừng xe lại.

Muốn đập vỡ ô cửa để được cậu chú ý, muốn lập tức nhảy xuống khỏi xe, chạy thật nhanh, gọi cậu thật lớn, phá bỏ hết những gì ngăn cách giữa chúng ta…

Nhưng rồi thì em cũng chỉ có thể run run đặt tay lên lớp kính, ngồi yên ở đó và không ngừng tưởng tượng, lặng lẽ nhìn anh xa dần, xa dần…

Bởi lúc ấy tớ đã biết, tớ chỉ có thể cùng cậu đi một đoạn đường này thôi.

Đến lúc tớ phải làm một người lớn chín chắn điềm đạm rồi. Không được hành động cảm tính, không được len lén nhớ thương, không được ngoảnh đầu nhìn lại. Sống cuộc đời của tớ thôi.

Không phải mọi chú cá đều mãi bơi trong cùng một vùng biển. Chia ly là chuyện thường tình, rồi một ngày, những người tớ từng thương mến cũng sẽ rời khỏi vùng biển của riêng tớ.

Minh Hằng – Dear.vn

  Tổng số: 1

Cùng Chuyên Mục
Đã là tình nhân thì đừng bao giờ đòi cưới
Tại sao lúc đầu ở giữa biển người, anh lại chọn tôi?
Em đã quen với việc một mình, giờ đây em không cần anh nữa!
Đàn ông nên lấy vợ đẹp hay xấu
Một khi đàn bà đã ngoại tình, còn ghê gớm gấp hơn trăm lần đàn ông
Còn yêu được thì hãy yêu đi, đời có bao nhiêu đâu mà cứ suy nghĩ?
Có lúc lặng buồn cho những cơn gió thoảng qua
Khi trưởng thành, ai cũng phải sống chung với chiếc mặt nạ
Người lớn cô đơn là khi trái tim và lí trí chẳng thèm nghe lời nhau
Quá khứ đã qua rồi… hãy để nó ngủ yên?
Bài Ngẫu Nhiên
[Lịch Sử - Chính Trị] Lịch Sử Việt Nam Bằng Tranh (Tập 5) - Nhà Trần Thắng Giặc Nguyên Mông
Đề số 61 - Đề thi thử THPT Quốc gia môn Ngữ văn
Qua cuộc đời của hai nhân vật trung tâm Mị và A Phủ, hãy tìm hiểu giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo của tác phẩm Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô
[Y Học - Sức Khỏe] Chữa Bệnh Rối Loạn Tiền Đình Bằng Phương Pháp Đông Y Châm Cứu
Ý nghĩa nhan đề Những đứa con trong gia đình - Ngữ Văn 12
[Lịch Sử - Chính Trị] Kể Chuyện Danh Nhân Việt Nam - Tập 1: Các Vị Tổ Ngành Nghề Việt Nam
Đề số 38 - Đề thi thử THPT Quốc gia môn Ngữ văn
Ý nghĩa chi tiết ngọn đèn chị Tý - hay
[Văn Học Việt Nam] Bước Đường Cùng
[Lịch Sử - Chính Trị] Câu Chuyện Do Thái 1 - Lịch Sử Thăng Trầm Của Một Dân Tộc
Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Trong diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống
Trang chủ | Sitemap | FAQ | RSS
0 / 10

Chia Sẻ Đam Mê