Hi, Phòng khách!
Trang chủ
Đăng nhập
Tìm kiếm
2 view   Morocco giấc mơ nghìn lẻ một đêm
10 ngày trước[#1]
tieumi tieumi [FMod] offline
Kẻ Cô Đơn

Morocco giấc mơ nghìn lẻ một đêm


Nếu bạn muốn thử cảm giác cưỡi lạc đà và ngắm nhìn bầu trời sao lấp lánh ở Sahara, hay đi trên những cung đường trải dài bởi hoang mạc, cao nguyên và thảo nguyên bát ngát, muốn cảm giác lạc vào thế giới cổ tích bởi những câu chuyện trong nghìn lẻ một đêm.

Hình ảnh chiếc thảm thần, cây thần đèn, và thứ âm nhạc huyền bí sống động, hay những thành phố sơn đầy màu sắc và cổ xưa, những hoạ tiết tinh xảo của nhà thờ Hồi giáo,…chiêm ngưỡng và trải nghiệm một vùng đất xa lạ mới mẻ hoàn toàn, trốn bay khỏi cuộc sống bộn bề nhàm chán, hoặc đơn giản là bạn thích mèo. Hãy đến với Morocco!



Morocco xứ sở xa xôi, xinh đẹp nhưng còn khá lạ lẫm. Chúng tôi, 2 cô gái trót yêu, muốn khám phá văn hoá con người và vẻ đẹp tự nhiên nơi đây nên đã ấn định chuyến đi tự túc trong phút chốc và chúng tôi có 4 tháng để chuẩn bị cho hành trình 11 ngày 11 đêm này.
Những thứ cần chuẩn bị
Vé máy bay

Nếu bay 1 hãng từ Hà Nội đi Casablanca (chỉ transit một điểm) thì giá khoảng 1100$-1200$ (~25tr – 28tr). Chúng tôi có ít tiền và nhiều thời gian nên đã book bay 2 hãng khác nhau từ Hà Nội – HongKong và Hongkong – Casablanca (transit tại Abu Dhabi), bay 3 chuyến, transit 2 nơi và mất gần 30 tiếng, vé khoảng 900$ (~21tr).



Nếu book được vé Hongkong rẻ thì còn tiết kiệm được nữa. Nhưng cách này hơi lằng nhằng về mặt hành lý (chúng tôi còn lóc cóc đi xin visa Hongkong để lấy hành lý mà cuối cùng visa báo về mail ngày 28/12, còn chúng tôi bay ngày 27/12).



Tốt nhất nên bay thẳng từ Hanoi – Casablanca, tốn tiền hơn nhưng đỡ mất thời gian, đỡ mệt vì transit và lăn tăn về thủ tục hành lý. Còn nếu bạn không cần kí gửi hành lý hoặc luôn xác định tư tưởng để lại hành lý ở hongkong thì hãy theo phương án của chúng tôi.

Visa

Khá dễ, bạn chỉ cần đủ giấy tờ cơ bản, chứng minh nghề nghiệp, sổ hộ khẩu, sổ tiết kiệm 100tr hoặc sao kê bảng lương, số dư thẻ ngân hàng… Google thông tin cũng đầy đủ. Giá xin visa: 540k chưa kể tiền photo công chứng, dịch thuật

Ngôn ngữ

Dân Moroco chủ yếu nói được tiếng Pháp, Tây Ban Nha, tiếng Anh thì đủ dùng.



Tiền tệ

1 Dirham bằng ~ 2,5k Vnd. Morocco tiêu tiền Dirham, nhưng ở các thành phố lớn như Casa và Marrakech, họ tiêu cả Eur và Đô. Nên đổi ít tiền ở sân bay trước rồi vào Medina ở Marrakech đổi tiếp sẽ được giá hơn.
Cách di chuyển
Giao thông: Có 4 loại phương tiện di chuyển giữa các thành phố: Máy bay, Bus (CTM và [email protected] Bus), tầu, taxi. Tuỳ từng thành phố có những dịch vụ riêng. (Ví dụ: từ Fes đến Chef thì không có tầu và [email protected], hoặc từ Cablanca đi Fes thì không có CTM…) xe Bus và Tầu giá rất oke, Taxi thì không chạy theo đồng hồ và phải mặc cả.



Vé Bus hay tầu đều nên mua sớm trước 1, 2 ngày vì vào những mùa cao điểm, vé rất dễ full. Nên chủ động nghiên cứu cách di chuyển trước từ ở nhà.

Tour đi Sa mạc Sahara: có thể book tour trước từ nhà để chắc chắn và có giá hợp lý (email cho họ để hỏi). Có rất nhiều Tour đi sa mạc khởi hành từ các thành phố, hoặc cũng có thể đến Medina các chợ, họ mời chào nhiều (nhưng cách này hơi mạo hiểm vì chất lượng và giá cả).


Ăn gì, ở đâu
Thời tiết

Tháng 12 và tháng 1 chúng tôi đi là mùa đông ở Morocco, thời tiết đẹp, hanh khô, nắng chói chang nhưng vẫn lạnh, nhất là về đêm và sáng sớm. Nhiệt độ khoảng 5 – 18 độ ở thành phố, các nơi trên vùng cao hoặc sa mạc thì còn lạnh hơn. Tháng 11 ấm hơn và cũng là mùa cao điểm.

Những nơi nên đi

Các thành phố nổi tiếng nên đi như Chèfchaouen – thành phố xanh, Fes, Marrakech, Essaouira, Oaurzazate, Merzouga,…mỗi thành phố đều có những Medina – chợ ẩm thực và hàng hoá, nhưng ở Marrakech thì nhiều hơn cả.



 

Ẩm thực

Người Morocco ăn bánh mì như người Việt ăn cơm. Nổi tiếng nhất là Tanjine (các loại thịt hầm nóng sốt như cừu, bò, dê, gà, người Hồi không ăn thịt lợn, còn có cả Tanjine rau củ quả), Kefta (thịt băm với sốt hoặc nướng), Couscous (củ quả với thịt hầm, ăn cùng loại hạt địa phương), soup, Tacos (bánh mì kẹp thịt),… ăn sáng luôn có bánh mì, trứng, sữa chua.



Đồ uống đặc trưng nhất là trà bạc hà, nước cam. Điều đặc biệt là tất cả các món người Morocco luôn sử dụng loại gia vị đặc trưng là Cumin, mùi dậy lên từ khắp phố và ngõ ngách. Rất thơm và kích thích khứu giác, vị giác. Đồ ăn các quán bình dân mỗi bữa khoảng 60 – 100Dh (~100k – 250k), sang chảnh hơn xíu thì khoảng 200Dh (~500k). Bánh mì kẹp bình rẻ bất ngờ chỉ có 10Dh (~25k) nhưng rất ngon!



Trang phục

Nên ăn mặc kín đáo để tôn trọng truyền thống của một đất nước 98% là dân Hồi giáo.

Note

Người dân Morocco ở các vùng du lịch luôn miệng chào khách ngoại quốc, một số người thân thiện hiền lành bởi bản chất họ thực sự như vậy, nhưng cũng có những người thân thiện và nhiệt tình quá mức để làm dịch vụ vòi tiền (nhất là ở Marrakech).



Thanh niên rảnh hay tụ tập đứng ngoài phố, và tốt nhất nên tránh những chỗ như vậy, những chỗ đi qua là mùi cần nồng nặc. Dân ở các vùng thưa thớt thì lặng lẽ hơn. Phụ nữ ít giao tiếp. Dân du lịch cũng nên hạn chế gây ồn ào và gây chú ý.



Trong một ngày họ sẽ bật loa cầu kinh khắp thành phố cùng một lúc vào những khung giờ nhất định. Trên đường có khá nhiều ăn xin, một số nơi dừng đèn đỏ còn có những thanh niên xin tiền từng xe. Nên hạn chế ra đường vào tối muộn.



Những người bán hàng tất cả là đàn ông, rất khéo mời chào, khen ngợi và luôn miệng quảng cáo là “Good price, good quality”, nhưng hãy luôn mặc cả nhiệt tình. Trước khi sử dụng dịch vụ, tốt nhất nên trả giá trước (xuống ít nhật khoảng 2/3)



Nhưng ở đây bạn mặc cả thoải mái, không mua họ cũng không tỏ thái độ khó chịu, còn nếu mua thì họ rất cảm kích. Các bạn gái, trai trẻ ở đây khéo mồm lắm và đừng để bị lạc vào đôi mắt sâu hút dưới hàng mi cong vút nhé!



Tổng chuyến đi gồm vé máy bay, đi lại, ăn ở (không tính mua sắm) khoảng 50-55tr. Dưới đây là lịch trình, nhật ký và cảm nhận của mình trong những ngày ở Morocco.
Bắt đầu cuộc hành trình
Ngày thứ nhất

Sau gần 30 tiếng di chuyển trên 3 chuyến bay từ Hà Nội – Hongkong – Abu Dhabi – Casablanca, 1 chuyến tầu từ Casablanca đi Fes, chúng tôi, 2 cô gái Việt Nam đã có mặt tại Medina Fes!



Điều đầu tiên chúng tôi ấn tượng là bầu trời trong xanh, không khí khô lạnh và nắng chiều rực rỡ, những cây cam trĩu chịt quả vàng óng được trồng khắp nơi. Lao ngay vào khu chợ Medina đông đúc và tấp nập người qua lại, điều ấn tượng mạnh mẽ đến các giác quan là màu sắc, âm thanh, mùi thơm.



Tông màu nóng ấm, hơi xỉn của các bức tường cũ kĩ và bởi những chiếc thảm treo dầy đặc để bầy bán. Khứu giác tôi không thể không bị ấn tượng bởi thứ mùi gia vị đặc trưng là Cumin, của mùi đồ ăn thịt thà được chế biến thơm phức và dậy mùi, hít hà là cái bụng đòi được lấp đầy đồ ăn.



Và một thứ nữa, âm nhạc Morocoo được bật khắp trong các cửa hàng nhỏ trong ngõ ngách. Một thứ âm nhạc đặc trưng khủng khiếp, khiến cho người ta như chìm trong những câu chuyện nghìn lẻ một đêm, vừa tưng tửng, vừa mộng mị và vô cùng bí ẩn, cổ xưa.



Tất cả các giác quan được mở ra với một thế giới quan vừa lạ vừa quen, vô cùng sống động, những thước phim và những câu chuyện cổ tích lần lượt sống dậy…

Ngày thứ hai

Vì không kịp đặt vé bus nên chúng tôi thuê xe riêng từ Fes để đến Chèfchaouen – The Blue pearl of Morocco, giá cả 2 chiều cho 1 xe 4 chỗ là 2000Dh/2ng.



Con đường từ Fes đến Chef đẹp mê hồn, mất 8 tiếng cả đi lẫn về ngồi trên xe nhưng hầu như tôi để dành thời gian để ngắm bình minh và hoàng hôn rực rỡ trải dọc con đường, ánh nắng vàng ươm phủ tràn trên những thảo nguyên xanh ngắt, thỉnh thoảng có đàn cừu thong dong ăn cỏ tắm nắng. Tại Chef, bạn sẽ được đi dọc khắp các con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo và mọi thứ được sơn bởi những màu xanh đúng nghĩa là xanh như bầu trời.



Con người ở Chef rất hiền hoà, thân thiện, những người bán hàng luôn miệng chào bằng đủ thứ ngôn ngữ, trẻ con chơi đùa với nhau thành từng nhóm, phụ nữ thì làm nội trợ, mùi thơm của đồ ăn toả ra từ những căn nhà nhỏ màu xanh, và mèo chạy khắp nơi, mèo có lẽ còn nhiều hơn cả người, chúng nằm sưởi ấm và chơi đùa với nhau. Người dân ở đây có vẻ thích màu xanh, họ sơn mọi thứ màu xanh và quần áo họ mặc cũng xanh luôn.



Anh tài xế chở chúng tôi cả ngày trong chuyến đi rất thân thiện, hay nói và có lẽ sống khá tình cảm, anh có vẻ quý 2 cô gái lạ hoắc và ngơ ngơ đến từ một đất nước xa xôi. Anh rất tự hào và muốn cho chúng tôi thấy đất nước anh xinh đẹp như thế nào.



Chúng tôi đã rất bất ngờ vì tấm lòng của anh, kết thúc chuyến đi một ngày, anh tặng chúng tôi một món quà nhỏ cho mỗi người, nhưng đằng sau đó là sự yêu quí chân thật từ một con người Morocco đơn sơ và chân thành.

4 ngày tiếp theo

Chúng tôi book tour đi sa mạc Sahara 4 ngày 3 đêm xuất phát từ Fes đến điểm cuối cùng là Marrakech, giá sau khi đã fix là 720€/2 người. Chúng tôi đã tìm tour này trên internet từ khoảng gần 1 tháng trước khi đi.



Ở Morocco có rất nhiều tour đi sa mạc kiểu như vậy, xuất phát từ 1 thành phố này đến thành phố khác, hoặc đi vòng mấy thành phố rồi quay lại điểm xuất phát. Thời điểm tết dương rất đông khách du lịch nên các tour rẻ hơn thường hết sớm.



Đây có lẽ là chuyến đi chúng tôi háo hức nhất. Sáng sớm chúng tôi check out khỏi khách sạn ở Fes, anh chàng tourguide kiêm tài xế đã đứng chờ sẵn, nở nụ cười tươi rói y hệt Bruno Mars.



Bắt đầu hành trình road trip, điểm dừng chân đầu tiên là Ifrane – thị trấn nhỏ gần khu vực Sahara nhưng được mệnh danh là một châu Âu thu nhỏ với những ngôi biệt thự ngói đỏ đặc trưng, sạch sẽ và an ninh bậc nhất Morocco, nơi mùa đông còn dầy đặc tuyết.



Bước chân đến đây nếu không biết mình đang ở châu Phi thì sẽ cứ nghĩ là đang đi du lịch châu Âu. Ở đây Bruno dừng lại một nhà hàng nhỏ để chúng tôi có một bữa sáng đúng kiểu Morocco lần đầu tiên.

Bữa sáng của người dân ở đây luôn luôn có bánh mì, trứng (chiên hoặc luộc), một đĩa ô liu nhỏ nhỏ, sữa chua, nước cam, trà bạc hà. Tôi nghĩ là ở Morocco, tôi đã uống nước cam thay nước lọc. Trà bạc hà của người Morocco rất đặc trưng, họ cho thêm chút đường và vài cọng lá bạc hà thật thơm, quyện với mùi trà. Thưởng thức một cốc trà bạc hà nóng vào tiết trời lạnh giá thật tuyệt.



Một điều nữa là các quán ăn luôn luôn có chỗ để ngồi ngoài trời, nơi thực khách có thể vừa nhâm nhi bữa ăn, vừa ngồi dưới ánh nắng ấm áp. Vì thời tiết nếu không đứng nơi có nắng thì thật sự lạnh, nên chúng tôi luôn chọn những chỗ ngồi ăn dưới nắng, tôi thực sự thích nắng nơi đây.



Đầu giờ chiều, sau khi dùng bữa trưa ở Midelt, chúng tôi có đủ sức để ngồi trên xe thêm 5 tiếng nữa để đi tới Merzouga thị trấn nhỏ xinh cũng là cửa ngõ để đi vào Sahara, là nơi mà Bruno sinh ra và lớn lên. Anh chàng tự hào giới thiệu rằng mình đến từ sa mạc, gia đình cũng từng là dân du mục ở trong những cái lều bé xíu.



Con đường trải dài từ Midelt đến Merzouga là những bức tranh thiên nhiên đủ để trình diễn khá đầy đủ vẻ đẹp của Morocco. Từ vùng thành phố dẫn đến sa mạc, thiên nhiên thay đổi dần từ những cao nguyên, bình nguyên, thung lũng, núi đồi, hoang mạc, cồn cát, khó mà có thể ngủ gật trên xe với những tuyệt tác thiên nhiên đến vậy.



Khí hậu Địa Trung Hải lẫn khí hậu sa mạc khô cằn, kết hợp cùng nhiệt đới tạo nên vẻ đẹp đa dạng và vô cùng đặc trưng cho Morocco. Màu thiên nhiên nơi đây làm tôi thật sự ấn tượng bởi màu xanh ngắt của bầu trời, màu vàng đậm đặc của đồi cát, màu be của đất khô và những ngôi làng cổ, màu rêu xỉn của lá cây, và những thảo nguyên xanh bát ngát.



Xe chúng tôi tiến gần vào đến sa mạc, lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự rộng lớn thẳng tít tắp nhìn rõ đường chân trời, và hơn hết là không một bóng người hai bên đường.

Không có gì có thể che khuất được bức tranh hoàng hôn đẹp lay động lòng người đến thế, mọi thứ cứ chìm dần vào sắc màu của những vệt nắng còn sót lại, từ hồng phớt, xanh lơ đến cam đậm tương phản với nền trời xanh tối sẫm, và rồi một vệt nắng đỏ ối quệt ngang giữa đường chân trời.



Không một bóng người giữa bốn bề hoang mạc, chỉ có xe của chúng tôi đi trên con đường thẳng tắp, Bruno thì hay bật cho chúng tôi nghe những bài hát truyền thống của người Berber với tiếng trống bập bùng mang đầy âm hưởng du mục nơi hoang mạc. Mọi thứ thật hoàn hảo.

Khi được về với thiên nhiên, con người cảm thấy mình quá nhỏ bé, một cảm giác biết ơn và kính sợ phủ khắp tâm trí tôi. Sau rồi tôi mới nhận ra rằng, chính khoảnh khắc đó đã làm tôi nhớ mãi về chuyến đi này.



Tối đầu tiên, chúng tôi được Bruno dẫn đến khách sạn ở ngay gần sa mạc là Dar Tafouyte. Tour mà chúng tôi book này bao gồm bữa sáng và bữa tối, bữa trưa thì tự túc. Dar Tafouyte làm chúng tôi ngạc nhiên bởi concept cực bụi lẫn sang chảnh, sự đầy đủ tiện nghi và ấm cúng nơi ngoài sa mạc hoang vu, dân cư thì thưa thớt.



Kết thúc bữa tối với Tanjine bò nóng hổi, bánh mì và mấy ly trà bạc hà,mắt chúng tôi đã muốn sập xuống (vì chúng tôi đang ăn tối với múi giờ Việt Nam là 3 giờ sáng). Buổi tối 30 ở đây họ có tổ chức cắm trại đốt lửa, nhạc sống với trống và hát hò, nhẩy múa, Bruno gợi ý chúng tôi có muốn uống chút bia và tham dự vào không khí vui nhộn đó không, nhưng thực sự, jetlag đã làm chúng tôi chùm chăn đi ngủ.



Sáng sớm, chúng tôi thức dậy lúc 4 giờ (vẫn vì jetlag giờ này ở việt nam là 10h sáng rồi), hai đứa nhất quyết phải gội đầu, mặc dù sáng sớm ở đây nước không nóng ý tôi là, khi mà phải gội đầu ở sa mạc, lạnh 1 độ, và nước thì không nóng nó thực sự là một phi vụ gội đầu vất vả, tôi đã phải vừa gội vừa hát vừa hú, cô gái cùng phòng và cùng tên của tôi thì cười sung sướng vì người chị đã hiểu cảm giác cô em vừa trải qua trước tôi 15 phút.



Trước khi bắt đầu hành trình cưỡi lạc đà, Bruno dẫn chúng tôi đi thăm thú quanh khu vực ở Merzouga, xem cư dân quanh đây họ sống như thế nào. Nhà cửa và dân cư rất thưa thớt, họ chủ yếu sống nhờ việc phục vụ khách du lịch.



Dân ở đây phần lớn là người Berber, một ông chú bồi bàn nói rằng, Morocco từ hồi xa xưa chỉ có người Berber, về sau người Ả rập tràn đến sinh sống và mang theo những người đạo Hồi cực đoan tới. Ở Morocco, theo những gì tôi quan sát được, văn hoá Hồi giáo đậm đăc bao trùm.



Ra đường phần lớn là đàn ông, đàn ông ngồi ở các quán cafe, đàn ông bán hàng ở chợ, đàn ông phục vụ ở các khách sạn nhà hàng,… ít thấy phụ nữ rảnh rang rong chơi ngoài đường.

Phụ nữ rất kín tiếng và e dè, họ giấu mình dưới những mạn che mặt, và bộ đồ kín mít từ đầu xuống chân, nếu có ra đường thì bước đi nhanh và không ngó nghiêng nhiều, phần lớn họ ở nhà chăm sóc con cái và nội trợ, thỉnh thoảng chạy sang hàng xóm hỏi thăm tám chuyện và cười rúc rích.



Có những người sùng đạo và những người thích tự do không muốn bị gò bó. Trên khắp những cung đường, cứ thỉnh thoảng chúng tôi lại thấy có những người đàn ông quỳ gối cầu nguyện, hướng người về phía Mecca.

Những ngày đầu, chúng tôi đã giật mình hoảng hốt vì tiếng loa rầm rầm khắp thành phố khi đến giờ cầu kinh, một ngày họ làm như vậy 5 lần. Có một hôm, khi loa trong thành phố vang lên, tôi ngó xem Bruno có cầu nguyện không, nhưng không, (vì nếu có thì khi trở chúng tôi, cứ đến giờ thì anh chàng sẽ phải dừng xe chạy ra đường quỳ gối chứ).



Tôi hỏi Bruno thì anh chàng nhún vai và lưỡng lự trả lời, anh thích tự do hơn. Rồi ngay lập tức anh hỏi lại, tôi trả lời là tôi có cầu nguyện, anh chàng ngạc nhiên vì cứ nghĩ tôi cũng giống dân địa phương và tôi giải thích là tôi cầu nguyện khác họ.

Bữa trưa trước khi vào Sahara, chúng tôi được dẫn đến một nhà hàng mới mở, mọi thứ còn mới, đẹp, có cả bể bơi trước sảnh. Một thanh niên bồi bàn vui tính và thích pha trò đã phục vụ suốt bữa ăn của chúng tôi.



Họ làm đồ ăn khá lâu, nhưng cũng may có mấy pha tám chuyện vui nhộn đại loại kiểu dậy chúng tôi phát âm vài từ địa phương của cậu này mà bữa ăn diễn ra suôn sẻ và thú vị hơn nhiều. Dân Morocco tuy ở châu Phi nhưng vì nằm ở khi vực gần châu Âu (đặc biệt gần Tây Ban Nha) nên họ có nét rất đậm và đẹp, pha lẫn giữa Phi, Âu, và Ả Rập.

Họ mũi cao, mắt nâu, sâu hút, lông mi dầy và cong vút, da đủ loại từ trắng đến ngăm, dáng dấp dong dỏng cao và cười tươi, lại còn hay chào, hay hỏi, nhất là dân phục vụ. Đúng là mật ngọt chết ruồi.



Trẻ con thì hầu như đều đẹp, nhất là mấy đứa bé gái, chúng rất e thẹn nhưng hay cười, mắt nâu, da trắng, tóc đen. Thanh niên ở thành phố thì còn điệu hơn, ăn mặc cũng bóng bẩy hơn, tóc undercut nét đanh và phần lớn để râu, nói chung chúng tôi hay ngắm mấy anh như vậy rồi xuýt xoa khen, vì họ đẹp. Nó làm tôi nhớ đến chuyện trước kia đã từng xôn xao ở Việt Nam là có anh chàng Ả rập nào đó bị trục xuất khỏi đât nước vì quá đẹp trai?!



Giữa chiều hôm đó, chúng tôi bắt đầu hành trình tiến vào Sahara. Việc cưỡi lạc đà dễ và thích thú hơn tôi tưởng. Lạc đà là loài rất hiền và nghe lời, nhưng buồn cười là chúng nó cứ thản nhiên ăn rồi ị và đi tè khắp dọc đường đi.

Nhiều khi, cuộc đời chỉ cần thong dong và không suy nghĩ nhiều như chúng nó là ổn, mặc kệ con người chất lên lưng bao nhiêu đồ, chúng chỉ cần được cho ăn uống đầy đủ, camel man muốn dắt đi đâu chúng cũng đi.



Chúng thật đáng yêu. Hai đứa chúng tôi được xếp nhập vào đoàn 7 người nữa, mỗi người cưỡi một chú lạc đà và xếp nối đuôi nhau. Tôi nhớ hôm đó tôi mặc một cái quần vải màu xanh cỏ úa, cứ thỉnh thoảng, chú lạc đà đi sau cứ dụi dụi vào chân tôi, mãi sau tôi đoán vì cái màu quần này giống màu cỏ thức ăn của chúng.



Rất may, chú lạc đà đã không ăn cái quần của tôi. Cưỡi lạc đà là một trải nghiệm thú vị, tôi chỉ việc thả lỏng người để hoà cùng nhịp từng bước đi của chúng. Việc còn lại là ngắm nhìn một sa mạc nổi tiếng, với sắc màu tương phản của cát cháy và bầu trời xanh ngắt. Cả đoàn ai cũng thích thú và lôi máy ảnh, điện thoại ra lưu lại những khoảnh khắc đẹp, khi bóng của đoàn người và lạc đà trải dài tít tắp trên những đồi cát, mọi người thong dong ngắm nhìn.



Sau hơn một tiếng ngồi trên lưng lạc đà, đoàn tới khu lều trại đã đợi sẵn. Mặc dù đã tìm hiểu trước nhưng chúng tôi vẫn ngạc nhiên vì sự đầy đủ tiện nghi của khu lều trại này, may mắn là phòng vệ sinh đầy đủ và sạch sẽ, chỉ thiếu nước nóng và máy sấy thôi, nhưng tôi nghĩ mấy cái này không có một đêm cũng chẳng vấn đề gì.



Chỉ có một điều là khi book tour, chúng tôi đã tưởng lều của mình là private room cho 2 đứa, nhưng chắc vì nhầm lẫn nào đó mà họ đã xếp chúng tôi ở cùng 1 một cặp đôi người Tây Ban Nha nữa, nhưng mọi thứ vẫn ổn.



Buổi tối mọi người được dùng bữa với mấy món Tanjine truyền thống, súp và bánh mì.Có chục cái lều, khoảng 3 chục người trong khu trại này, bên ngoài còn 3 4 khu trại nữa. Chúng tôi trò chuyện và cùng ăn với một cặp đôi người Nga sinh sống ở London, một cặp đôi người Ireland nữa. Các bạn người ngoại quốc rất tốt, kể những trải nghiệm từ Morocco và những văn hoá địa phương của mình.



Sau bữa tối, mọi người quây quần với nhau bên lửa trại tí tách, uống trà, trò chuyện dưới một bầu trời lấp lánh sao. Lâu, lâu lắm rồi tôi không được chiêm ngưỡng cảnh tượng như vậy. Ở thành phố chẳng bao giờ thấy sao. Trước khi đi chuyến này, tôi đã tưởng tượng khung cảnh ngồi bên lửa trại trong cái lạnh giá của đêm giữa sa mạc, ngẩng đầu lên là dải ngân hà lấp lánh sao, tác phẩm tuyệt đẹp của Đấng Tạo Hoá.



Và mọi thứ đang hiện ra trước mắt, không gì chân thật hơn. Sau màn thủ thỉ, những anh chàng phục vụ bếp lại biến hoá thành những nghệ sĩ, họ có một dàn trống truyền thống, và họ hát những câu hát địa phương lặp đi lặp lại dễ thuộc.

Sau cùng, chúng tôi cùng nhảy múa, hát hò với nhau, tôi không giỏi khoản này lắm nhưng ham vui, và để cho bớt lạnh thì tôi cần vận động như mọi người. Đến khoảnh khắc giao thừa, tất cả cùng hô Happy New Year và ôm nhau, pháo bông bắn lẹt xẹt nhưng cũng đủ vui tai. Một khoảnh khắc giao thừa thật đặc biệt và đáng nhớ.



Sáng sớm hôm sau, đoàn lại cưỡi lạc đà trở về, đón bình minh sớm trên cung đường. Lúc này trời thật sự lạnh buốt, tay và mặt tôi đỏ ửng và cứng đờ, thật sơ suất khi mà quên mang găng tay. Nhưng bình minh với nắng sớm cũng làm tôi quên bớt cái lạnh.

Bình minh sa mạc cũng thật đẹp và bình yên, cảm giác mọi thứ thức tỉnh sau một đêm lạnh buốt, ánh nắng chiếu tới đâu ấm áp tới đó. Ngoảnh mặt ngắm Sahara và chào tạm biệt, chúng tôi đã có một trải nghiệm tuyệt vời.



Gặp lại Bruno ở khách sạn, chúng tôi lại nhẩy lên chiếc Mitsubishi và bắt đầu hành trình tới Ouarzazate, nơi có một ngôi làng nhỏ xíu cổ xưa từ hàng trăm năm nay, hiện tại còn cực ít người sinh sống, chỉ có vài con đường nhỏ người ta bày bán đồ lưu niệm, còn lại là bỏ hoang. Ngôi làng nằm dọc trên ngọn đồi, nước mặt là dòng sông hiền hoà uốn quanh.



Đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống, chúng tôi được phóng tầm mắt ra xa tít tắp bốn bề. Một cảnh tượng hầu như không bị ảnh hưởng bởi nền văn minh của loài người, mọi thứ thật cổ xưa và như trong một bộ phim cổ đại.

Màu be của đất hoang mạc và những rừng cây thưa thớt xanh xỉn màu hoà quyện vào với màu trời trong xanh. Đã mắt! Thứ âm nhạc mộng mị cổ xưa và hình ảnh những câu chuyện nghìn lẻ một đêm, hay bộ phim hoàng tử Ba Tư lại hiện lên trong tâm trí.



Buổi tối, chúng tôi sung sướng vì được nghỉ chân trong một Riad đặc trưng và có vẻ khá là xịn ở trong Ouarzazate này. Sau một đêm không được tắm và lạnh ở sa mạc, thì đêm nay chúng tôi được nằm trong một căn phòng vô cùng ấm cúng, được tắm với đầy đủ nước nóng vào thời tiết như vậy thật quá đỗi sung sướng.



Đồ ăn thì lúc nào cũng ngon, rất may là chúng tôi mấy đứa con gái cũng dễ ăn và thích ăn, nên mọi thứ về mặt ăn uống khá là ổn, nếu không nói là chúng tôi sắp nghiện cái mùi vị đặc trưng ở đây.

Sáng ngày cuối cùng đi với Bruno, tôi cứ buồn cười vì anh chàng liên tục gọi tôi là sweetheart, lại còn tỏ vẻ gă lăng, lên xuống xe đều chạy đến mở cửa cho chúng tôi, dịch vụ cũng tốt ghê!



Hôm nay, chúng tôi sẽ chạy xe thẳng về đến Marrakech. Ngồi trên xe, Bruno cứ bật nhạc Morocco suốt, thỉnh thoảng anh chàng còn quẩy theo, thế nhưng hai cô gái chúng tôi đằng sau thì bắt đầu mệt và ngủ suốt sau 3 ngày ngồi xe.

Chúng tôi đã có những ngày thú vị được Bruno dẫn dắt đi, có lúc thì đùa giỡn, lúc thì tâm sự về ước muốn đi du lịch của nhau. Bruno dự định sẽ đi Nhật vì anh chàng rất thích, và có vài người bạn ở đó, còn chúng tôi cũng có những dự định riêng. Có lúc cả 3 cùng phởn chí, dừng xe lên dốc, ngắm toàn cảnh và bật nhạc quẩy tưng bừng.



Tôi sẽ nhớ mãi những hình ảnh này. Chuyến đi với Bruno kết thúc khi anh chàng đưa chúng tôi về tận khách sạn ở Marrakech. Đến lúc này, Bruno thật sự có vẻ mệt vì lái xe suốt. Chúng tôi tạm biệt nhau, và cũng không quên gửi thêm chút tiền tip cho Bruno. Tôi đã hơi tiếc vì không đem theo quà Việt Nam để những lúc này có thể tặng cho những người bạn như vậy.



Quay lại với Marrakech thành phố du lịch nổi tiếng nhất Morocco. Nhưng đặc trưng của những nơi tập trung phục vụ du lịch là sẽ nẩy sinh nhiều vấn nạn. Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về Marrakech quả là không thiện cảm mấy.

Khi chúng tôi vừa bước khỏi xe của Bruno thì đã có đám thanh niên ập tới và kéo đi theo họ, họ săn đón hỏi han và nói là Medina này đường xá loằng ngoằng lắm, hãy để họ chỉ đường cho. Nhưng sự nhiệt tình này vô cùng bất ổn.



Chúng tôi cảm nhận thấy, nhưng chúng tôi đi theo Bruno, đám thanh niên cũng đi theo và làm bộ là đang dẫn đường. Khi đến khách sạn, họ vòi tiền công chỉ đường ngay lập tức. Trời đất! Tôi quên béng mất mấy cái tip cảnh báo đã đọc được về Marrakech! Nhưng cũng may là bảo vệ khách sạn và Bruno đã xử lý việc đó trong lúc chúng tôi đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.



Bruno nói mọi chuyện vẫn ổn, Bruno sẽ cho họ chút tiền là xong. Ở Marrakech, bạn phải đi ra đường với map ở trên di động và hãy biết chắc chắn mình đang ở đâu và đi đâu, bước đi thật tự tin kiểu “tao biết là tao đang đi đâu”, đừng ồ à trầm trồ lơ ngơ kẻo sẽ có những cậu thanh niên lao đến dẫn đường và xin tiền.

Kể cả họ có nói là Free, rồi đến cuối đường, họ vẫn sẽ đòi tiền, và nhiều tiền, nói chung đừng đi theo bất cứ ai và hạn chế hỏi đường, hãy chỉ hỏi khi thật sự cần và chỉ hỏi những người bán hàng mà trông họ không có vẻ gì là muốn đi dẫn đường cho bạn. Đến Marrakech, hãy thật sự cẩn thận.



Chúng tôi book Ròdamon, khách sạn nằm trong ngay khi chợ Medina nổi tiếng, giá cả hơi đắt nhưng phòng cũng chỉ cơ bản đồ dùng và hơi nhỏ. Ở Medina này, họ bán tất tần tật mọi thứ ở Morocco, hãy tiết kiệm tiền để tới đây mua đồ, chứ đừng mua ở bất cứ nơi nào khác.



Tôi nghĩ sau 1 ngày rưỡi đi mua đồ ở đây thì level mặc cả của tôi đã lên được mấy trình. Luôn luôn mặc cả khi mua đồ ở Morocco. Đồ lưu niệm và hàng hoá đặc trưng ở Marrakech thật sự quá xuất sắc, đồ da từ da lạc đà, bò, cừu, dê đủ cả, đồ bạc, đồng, bát đĩa được trang trí từ những hoạ tiết đặc trưng ở Moroc, đồ gia vị, trà, ấm chén, chưa khi nào tôi muốn bê trọn cả cái Medina về đến thế.



Quá nhiều màu sắc và náo nhiệt ở đây, những quán cafe và đồ ăn tuy giá hơi cao hơn chút nhưng thật sự rất đáng, chúng tôi đã ồ à suốt vì những hoạ tiết tỉ mỉ và concept quá đỗi đặc trưng. Tiền trong ví cứ bốc hơi vèo vèo vì mua quà về cho bạn bè và gia đình, nhưng cảm giác vẫn chưa đủ.

Chúng tôi định dành 3 ngày ở đây, nhưng Marrakech đối với tôi chỉ có mua sắm và mua sắm, thật nguy hiểm cho ví tiền, thế nên ngày cuối trong dự định, cả hai quyết định đến một thành phố khác là Essaouira.



Ngày thứ tám

Hôm trước ở Marrakech, chúng tôi đã dành chút thời gian để đi lên bến xe “[email protected]” mua vé đi Essaouira và Casablanca. Vé Bus khứ hồi đi Essaouira là 160Dh/ng và vé tầu 1 chiều đi về Casablanca là 150Dh/ng.

Chuyến khởi hành đi Essaouira của chúng tôi là lúc 10h45. Ở đây bình minh rất muộn, 8h mới có nắng nên thường chúng tôi đi vào lúc trời đã sáng và nắng ấm. Mất khoảng 3h ngồi bus, chúng tôi đặt chân đến Essaouira thành phố biển của Morocco.



Trong lịch trình chúng tôi không có nơi này, nhưng vì ở thêm một ngày nữa ở Marrakech thì hơi chán và quá đông đúc, chúng tôi cần một nơi vắng vẻ hơn. Một lựa chọn không tồi, mà thực ra tôi thật sự “fall in love” với thành phố biển này.

Ở Morocco bạn sẽ thấy mỗi thành phố mang một màu sắc riêng cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Gần 2 ngay ở Marrakech ồn ào, thì Essaouira lại bình yên và dễ thở hơn. Nếu Fes mang không khí hơi cổ kính với tông màu nâu trầm, thì Chefchaouen hiền hoà với màu xanh dương lộng lẫy, nếu Oarzazate cổ đại với tông be rêu của đất, cây cỏ núi đồi, thì Marrakech lại nhộn nhịp đông đúc với những con phố và ngôi nhà được sơn màu hồng đất toàn tập!



Còn ở Essaouira, là sự kết hợp giữa những ngôi nhà sơn trắng tinh, cửa màu xanh coban hoà cùng màu xanh dương của biển cả. Không khí cũng trong lành hơn, tiếng sóng biển rì rào, con người cũng chậm rãi và hiền hoà hơn. Thỉnh thoảng đi trên đường lại có anh chàng da ngăm, mắt sâu hút, tóc nâu xoăn, mặc áo loè loẹt tay cầm ván, chắc chàng đi lướt sóng, hai chị em lại được thể xuýt xoa vì trai đẹp. Thành phố nào cũng có Medina!



Đồ trong chợ ở đây thì rẻ hơn Marrakech, ít phải mặc cả và đề phòng hơn, nhưng chất lượng thì tiền sao của vậy. Tôi vẫn thích, vì mấy người bán hàng ở đây không “mạnh mẽ” và nhiều lời như ở Marrakech. Mọi thứ càng tuyệt hơn khi 2 đứa đói bụng cồn cào và lạc vào một nhà hàng siêu chất tên là Mega Loft.

Họ bật nhạc không lời, họ có phòng trong nhà ấm cúng, mang hơi hướng hơi bụi phủi kiểu Mỹ, họ cũng có nhiều chỗ ngồi ngoài trời và ban công đầy nắng. Giá cũng bằng mấy quán cafe đẹp đẹp, đồ ăn lạ miệng nhưng ngon, mấy anh chàng phục vụ thì cười tươi hết sức và nhiệt tình. Lại mật ngọt chết ruồi.



No căng bụng, chúng tôi mới có sức lao ra khu gần biển – Sqala – là một trong những nơi quay “Game of Thrones”. Chúng tôi dành những giờ cuối cùng ở đây để ngắm biển, ngắm mấy chú hải âu bay lượn và gọi nhau í ới. Nắng cứ rực rỡ và biển trời thì xanh ngắt, có nhiều gió nhưng ấm áp vì Essaouira là nơi có nhiệt độ cao nhất trong các thành phố chúng tôi đi. Ban đêm 7 độ còn ban ngày cao nhất là 22 độ.



Thật không muốn rời khỏi thành phố này chút nào. Nếu chọn một thành phố để sống ở Morocco, chắc chắn tôi chọn Essaouira. Không ngờ quyết định đi tới đây trong một chốt lát của 2 đứa lại có giá trị đến vậy. Sau cả một chuyến đi dài, từ núi cao đến thảo nguyên, từ sa mạc đến thành phố, chúng tôi biết thêm biển ở Morocco như thế nào.



Chưa kể ở đây cũng nhiều mèo như ở Chef, mà thực ra mèo có ở khắp nơi, khắp mọi nơi, chúng cũng bạo y như người, nhưng con nào cũng đẹp và béo tốt, kể cả là mèo hoang. Cứ đi 3 bước lại phải cúi xuống sờ nán vuốt ve mấy chú đang nằm ểnh trên ghế, trên hàng quán người ta bán hoặc chạy tưng tưng ngoài đường, chưa kể những chú nấp nấp ngủ nướng trong xó xỉnh nào đó nữa nếu để ý kĩ. Chúng nó như tàng hình nhưng mà có khắp ngõ ngách vậy! Morocco nên đổi thành Meorocco thì đúng hơn.



Ngày thứ chín

Ngày cuối cùng, Casablanca! 10h sáng chúng tôi từ Marrakech về Casa, chuyến đi mất 2 tiếng rưỡi ngồi tầu, chúng tôi ngồi chung room với 2 cặp đôi nữa, một cặp người Á và một cặp Tây. Đi đâu chúng tôi cũng thấy những cặp đôi tíu tít đi với nhau, hai đứa cũng không hiểu tại sao, tại sao 2 đứa gái lại cắp nhau đi sang tận một xứ sở xa xôi và hơi nguy hiểm như vậy.



Nhất định, sau này tôi sẽ dành những chỗ hay ho khác để đi với người yêu, cho vơi bớt nỗi gato này. Người yêu của em, nếu đọc được đến dòng này, hãy đợi và đi cùng em!

Casablanca không phải là nơi nhiều kì vọng đối với chúng tôi, nó là thành phố thương mại, công nghiệp chứ không nổi tiếng về du lịch. Những nhà cao tầng ở đây khá cũ kĩ, không khí bụi hơn và cũng nhiều dòng người làm ở các toà nhà văn phòng hơn.



Đến đây, chúng tôi được khuyến cáo là nên cẩn thận với túi xách và điện thoại. Có vẻ an ninh không tốt lắm. Ít khách du lịch và Medina ở đây bán mấy đồ nhìn như hàng tầu ở Việt Nam. Mấy cửa hàng bán đồ quần áo nam thể thao và túi LV fake khắp mọi nơi, chứ không có nhiều đồ handmade đặc trưng như Marrakech.

Đừng quên ghé La Sqala, nhà hàng rất nổi tiếng với view đẹp và cách trang trí đặc trưng Morocco, đồ ăn rất ngon tuy giá hơi chát (khoảng 200Dh/ người) nhưng dù sao cũng là bữa ăn cuối ở đây nên chúng tôi tự chiêu đãi bản thân.



Còn vài giờ đồng hồ nữa là hết nắng, chúng tôi rảo bước tới Mosque Hassan II, là biểu tượng và là nhà thờ Hồi giáo lớn nhất ở Morocco. Nhà thờ nằm ngay cạnh cảng biển, và rộng, đẹp một cách choáng ngợp. Chúng tôi đã chứng kiến hầu hết vẻ đẹp tự nhiên, đã thử hết những món ăn truyền thống, đã mua những món đồ hàndmade đặc trưng, và giờ là lúc để ngó vào kiến trúc nơi đây một chút.



Những nhà thờ Hồi giáo hầu hết đều được xây với một trụ cột vuông vức chọc thẳng lên bầu trời, để đứng từ xa, mọi người có thể nhìn thấy nhà thờ. Người ngoại đạo thì tuyệt đối không được vào. Nhưng Hassan II là nhà thờ nổi tiếng nhất, lớn nhất và là nhà thờ Hồi giáo duy nhất ở Morocco cho phép người ngoại đạo vào thăm với một điều kiện là phải có người đi kèm hướng dẫn để không làm ảnh hưởng đến các buổi cầu nguyện của người dân.



Chúng tôi tới đó vào lúc 4h chiều, 5h thì họ đóng cửa, nên cũng chẳng kịp thuê một người hướng dẫn nào. Nhưng chỉ riêng việc loanh quanh ngó nghiêng mạn hành lang và tổng thể kiến trúc từ bên ngoài thôi cũng khiến tôi thực sự choáng ngợp.

Không khí khá tĩnh lặng, có cả người dân và khách du lịch. Nắng chiều vàng ươm chiếu xiên qua những mái vòm, làm rõ nét những hoạ tiết tỉ mỉ tinh xảo đặc trưng của nhà thờ Hồi giáo, dọc hành lang, người dân ngồi dựa dưới cột mái, nấp mình sau cái bóng cột trải dài trong sân nhà thờ.



Cửa nhà thờ cao cỡ bằng toà nhà 5 6 tầng, trạm khắc hoạ tiết kĩ đến từng centimet và đóng kín. Tôi khó có thể tưởng tượng được bên trong kiến trúc sẽ lộng lẫy và nguy nga đến đâu. Bỗng chốc, tiếng cầu kinh vang lên toả khắp phía, một cảm giác rợn người, con người thật quá nhỏ bé.

Hoàng hôn bắt đầu,chúng tôi gọi taxi về khách sạn sớm. Gói gém đồ đạc trong mấy cái vali và chuẩn bị cho những chuyến bay dài về nhà. Mặc dù vẫn thòm thèm đồ ăn Morocco và nhất là Tanjine, nhưng tôi cũng nhớ cơm nhà rồi, nhớ bún phở và Hà Nội đông đúc của tôi.



Chuyến bay lúc 10h sáng nhưng 6h chúng tôi đã checkout khỏi khách sạn, giá taxi ra sân bay là 300Dh, đi mất khoảng 45p từ trung tâm thành phố. Nên tới sân bay trước khoảng 3 tiếng vì thủ tục ở đây hơi lâu,phòng khi đông người nữa.

Sau 3 chuyến bay với mong mỏi được về nhà hơn bao giờ hết, Hà Nội đón chúng tôi bằng bầu trờ âm u, mưa lất phất đặc trưng của những ngày gần Tết trái hẳn với những ngày nắng trong veo. Rất may mấy cái vali của chúng tôi cuối cùng cũng đoàn tụ với người ở sân bay Nội Bài.

Chắc về nhà ít lâu rồi tâm hồn mới ổn định tại Hà Nội được, dư vị của Morocco còn quá rõ nét. Nhưng cảm giác về nhà với chiếc giường thân yêu, gia đình quây quần bên cạnh vẫn là tuyệt nhất. Xin cảm ơn và hẹn gặp lại Meorocco!

Nếu bạn có bất kì thắc mắc nào về bài viết thì hãy để lại bình luận bên dưới, Dear sẽ giải đáp kịp thời giúp bạn nhé.

Quỳnh Anh – Dear.vn

  Tổng số: 1

Cùng Chuyên Mục
Phụ nữ có thể nhịn 1 lần nhưng đừng nhịn cả đời
Đàn bà có mấy ai hài lòng với cuộc hôn nhân của mình?
Đừng vì bất kì ai mà làm tổn thương chính mình
Đừng tha thứ cho kẻ đã coi rẻ tình yêu của mình
Chúc phúc người yêu cũ có người yêu mới, là lừa dối hay yêu chưa đủ nhiều?
Mệt quá… hãy cứ khóc đi cho thỏa lòng cô gái ạ!
Tại sao lúc đầu ở giữa biển người, anh lại chọn tôi?
Có những ngày làm gì cũng chán…
Biết sống sao cho vừa lòng thiên hạ?
Tôi không tin vào những thứ gọi là tình yêu mãi mãi
Bài Ngẫu Nhiên
[Truyện Ngắn - Ngôn Tình] Yêu Đi Rồi Khóc
Cảm nghĩ của anh (chị) về giá trị hiện thực sâu sắc của đoạn trích Vào phủ chúa Trịnh (trích Thượng kinh kí sự về Lê Hữu Trác) trang 24 SGK Văn 11
[Tâm Lý - Kỹ Năng Sống] The Fine Art Of Small Talk
Phân tích Vẻ đẹp cổ điển và hiện đại của Tràng Giang nhà thơ Huy Cận
[Y Học - Sức Khỏe] Bệnh Loét Dạ Dày – Tá Tràng
[Kinh Tế - Quản Lý] Quản Lý Nhóm
[Y Học - Sức Khỏe] Thuốc Biệt Dược Và Cách Sử Dụng Thuốc
[Tiểu Thuyết Nước Ngoài] Quảng Trường Ngôi Sao
Câu hỏi 6 trang 34 SGK Đại số 10 - hay
[Tiểu Thuyết Nước Ngoài] Bài Ca Sư Phạm - Trọn bộ
Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Trong diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống
Trang chủ | Sitemap | FAQ | RSS
0 / 8

Chia Sẻ Đam Mê